Nói xong Thương Uẩn nhìn đồng hồ, mới chỉ bốn mươi lăm giây trôi qua.
Nói chỉ khuyên một phút tuyệt đối không vượt quá thời gian.
Việc tác hợp như này cần phải có chiến lược.
Trên bàn không có món nào anh ta thích, anh ta cầm dao nĩa ăn tạm mấy miếng.
Lần nào Thương Quân cũng bị mấy lời lẽ hoang đường của em trai làm cho mở mang tầm mắt.
Anh lấy điện thoại bảo quản gia gửi số điện thoại của người phụ trách tòa nhà qua.
Quản gia gọi điện thoại qua: “Có chuyện gì cháu cứ bảo chú, chú liên hệ với bên ban quản lý xử lý.”
Thương Quân nói: “Đích thân cháu liên hệ với ban quản lý.”
Rất nhanh quản gia đã gửi số điện thoại qua.
Thương Uẩn đột nhiên ngẩng đầu, chặn anh trai đang chuẩn bị gọi điện thoại.
Anh ta ra tay trước để chiếm thế chủ động: “Anh tính bảo ban quản lý tòa nhà xóa thông tin ra vào của em đúng không? Nếu như phải thì không cần gọi. Vừa rồi em đi lên đã thông báo với bọn họ xóa bỏ hoàn toàn thông tin của em khỏi hệ thống kiểm soát ra vào. Nơi đau lòng như này hà cớ gì em phải quay lại.”
Thương Quân: “…..”
Anh đặt điện thoại xuống.
Từ phản ứng của anh cả, anh ta biết mình đã đoán đúng, quả nhiên là muốn thông báo với ban quản lý tòa nhà xóa thông tin ra vào của anh ta, trong thời gian ngắn không cho phép anh ta đến đây nữa.
Thật ra anh ta cũng không thật sự bảo ban quản lý tòa nhà xóa sạch thông tin của mình, vừa rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295939/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.