Mãi đến thứ sáu mới bàn giao xong tất cả công việc.
Lúc rảnh rỗi trong lòng Sầm Tô đột nhiên cảm thấy trống rỗng.
Từ khi cô hiểu chuyện đến giờ, chưa từng có chuyện gì hay bất cứ người nào khiến cô lưu luyến.
Chỉ có duy nhất Y tế Tần Vận trở thành ngoại lệ.
Uống mấy ngụm nước ấm xong Sầm Tô vặn nắp cốc lại.
Trong cả văn phòng chỉ còn mỗi chiếc cốc này là của cô, những đồ cá nhân khác tối qua cô đã mang về hết.
Cô ngả người vào ghế, nhìn căn phòng quen thuộc lại trống trải.
Sau này cho dù cô đến công ty nào cũng rất khó gặp được một đội ăn ý như vậy, cũng không thể gặp được cấp trên nào giống Thương Uẩn.
Chỉ cho phép bản thân buồn trong hơn mười phút rồi cô xách túi rời đi.
Sầm Tô vừa đi về phía thang máy vừa báo cáo với Thương Uẩn:【Sếp Thương, tôi đã bàn giao xong tất cả công việc, chiều nay không qua nữa.】
Lúc này Thương Uẩn không ở khu làm việc của Y tế Tần Vận mà đang ở trụ sở chính của tập đoàn Tần Vận.
【Được, vất vả rồi.】
Anh ta nhìn màn hình điện thoại suy nghĩ một lúc, tìm số điện thoại của Giang Minh Kỳ nhấn gọi.
Một lúc lâu bên kia mới nhấn nghe, giọng lười biếng từ bên kia ống nghe truyền đến: “Có chuyện gì?”
Thương Uẩn đi thẳng vào vấn đề: “Trước đây Sầm Tô với cậu hẹn hò năm mươi tám ngày phải không?”
“…..”
Đúng là nói ngay chuyện người ta chẳng muốn nghe.
Giang Minh Kỳ đang ăn trưa, miếng cá trong miệng bỗng chả còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295926/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.