“Bà ngoại, mai con không đến nữa con phải đi Thâm Quyến mấy ngày.”
Bà ngoại Lâm vốn dĩ đang thiu thiu ngủ, nghe thấy hai chữ “Thâm Quyến” giống như chạm phải dây thần kinh nhạy cảm, ngay lập tức tỉnh hẳn: “Đi Thâm Quyến?”
Sầm Tô ngẩng đầu nhìn mức dịch trong chai truyền dịch, khẽ “vâng” một tiếng.
“Ngày mai mẹ con đến chăm bà.”
“Bây giờ bà vẫn đi lại được còn có người chăm sóc, không cần ai phải đến hết.”
Bà ngoại Lâm quay vòng lại chủ đề trước đó, bà thử thăm dò: “Con đi Thâm Quyến công tác hả? Không phải đang nghỉ phép sao?”
Sầm Tô thấy nước trong túi truyền dịch sắp hết, cô nhấn chuông gọi y tá sau đó mới trả lời bà ngoại: “Có mấy công ty y tế muốn chiêu mộ con, con qua đó xem tình hình như nào.”
Tim bà ngoại Lâm chợt thắt lại: “Đang làm việc yên ổn ở Bắc Kinh sao đột nhiên lại muốn đến Thâm Quyến?”
Y tá đi vào rút kim, cắt ngang cuộc trò chuyện.
Sầm Tô đứng sang một bên, vạt váy khẽ động mang theo một mùi hương thoang thoảng lan dần đến khung cửa sổ.
Y tá rút kim xong lại dặn bà ngoại Lâm chú ý mấy điều.
Sầm Tô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trước mặt là những tòa cao tầng san sát nhau, tầm nhìn bị che khuất nên chỉ nhìn thấy một góc biển. Không giống nhà nghỉ mẹ cô kinh doanh, chỉ cần mở cửa sổ ra là nhìn thấy được biển rộng mênh mông trải dài đến tận đường chân trời. Chỉ cần mở cửa sổ, sáng sớm có thể tỉnh giấc trong tiếng sóng khẽ vỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295921/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.