Đêm giao thừa năm nay vô cùng náo nhiệt. Dù chỉ là một đại gia đình chắp vá tạm thời tập hợp lại, nhưng không khí lại chẳng hề lạnh lẽo chút nào.
Ăn xong bữa cơm tất niên, mọi người còn cùng nhau dọn dẹp căng tin để tổ chức chơi mấy trò dân gian cũ như truyền hoa, ném khăn, thậm chí còn bày ra được mấy bàn mạt chược. Gần đến 12 giờ đêm, trong căng tin chỉ còn lại vài bạn trẻ, mà Lưu Duệ thì vẫn còn đang chơi hăng say chưa chịu về.
Tôi dọn dẹp xong bếp núc rồi quay về phòng, nhưng lại bất ngờ phát hiện ở góc phòng có một bóng người nhỏ bé gầy gò đang ngồi thụp xuống. Tôi giật mình một cái, bước lại gần mới nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ.
"Điền Ý, là em hả?"
Cả người Điền Ý run lên, vội vàng đứng dậy lau nước mắt: "Chị Hạ Hạ ơi..."
Tôi bước tới rút vài tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt giúp cô bé: "Em lại nhớ mẹ với anh trai à?"
Cô bé gật đầu, nước mắt lại thi nhau trào ra. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, khẽ nói: "Em biết không? Mẹ và anh trai em nhất định rất tự hào vì họ đã bảo vệ được em."
Tôi hít sâu một hơi, giọng chùng xuống: "Hai năm trước chị cũng mất ba mẹ, chị từng nghĩ cuộc sống quá khó khăn, sống tiếp để làm gì nữa. Nhưng bây giờ chị rất hạnh phúc, vì có rất nhiều người đang quan tâm đến mình."
Điền Ý vừa khóc vừa thở không ra hơi: "Nhưng chị Hạ Hạ ơi, em thật sự rất nhớ họ..."
Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291731/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.