Trương Thành Mẫn vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.Gã bình tĩnh nói:
"Chút nữa thôi là bọn họ sẽ phải quay lại."
Trong lòng tôi dâng lên một linh cảm chẳng lành. Gã bật cười, ánh mắt liếc nhìn vào gương chiếu hậu. Trong gương, phía trên Viện Bảo Tàng dần dần bốc lên một cột khói đen đặc.
Tôi hoảng hốt muốn vùng dậy, nhoài người nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy chiếc xe bám theo phía sau đột ngột thắng gấp. Có một bóng người vội vàng nhảy xuống xe, lao nhanh về phía bảo tàng. Bóng dáng ấy nhanh chóng nhòe đi trong tầm mắt tôi.
Người đó vừa rời khỏi, chiếc xe lại lập tức gầm máy đuổi theo, nhưng chỉ qua một khúc cua đã biến mất khỏi tầm nhìn.
Trương Thành Mẫn nhìn vẻ mặt hoảng loạn tuyệt vọng của tôi, cười nhạo báng:
"Nhân lúc mày không để ý, tao tiện tay hất đổ một ngọn đèn dầu thôi, chẳng có gì khó khăn cả. Tầng hầm không có thông gió, rất dễ gây ngạt thở hoặc ngộ độc khí CO, huống chi Tạ Cầm Vũ còn đang bị trói chặt, thương tích đầy mình. Tao cũng không biết Tiểu Triệu và mọi người liệu có kịp tìm thấy mật thất để cứu nó không nữa."
Tôi dùng hết sức vùng vẫy hòng thoát khỏi sợi dây trói, nhưng cổ tay và vai chỉ nhận lại cơn đau bỏng rát như bị thiêu đốt. Tôi gào lên:
"Tại sao ông không tha cho anh ấy? Rõ ràng ông đã đạt được mục đích rồi mà!"
Trương Thành Mẫn nhìn đồng hồ, bật cười lớn. Tiếng cười của gã như tiếng bánh xe nghiến nát vụn thủy tinh khi phanh gấp, chói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291728/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.