Trong đầu tôi lúc này chạy qua hàng loạt câu hỏi. Anh ta làm thế nào mà trèo được lên sân thượng này? Chỉ có một khả năng duy nhất: anh ta leo sang từ ban công nhà hàng xóm. Nhưng tại sao anh ta lại có chìa khóa của căn hộ bên cạnh?
"Trừ khi... cậu là người của Ban quản lý?" Tôi ngờ vực hỏi.
Anh ta lắc đầu quầy quậy: "Không, tôi là chủ sở hữu căn hộ tầng chín. Liệu cậu có thể cho tôi một cơ hội biện bạch không?"
"Chủ căn hộ tầng chín?" Tôi nhíu mày suy nghĩ. "Chẳng lẽ là kẻ từng ném thùng gỗ xuống đất? Liệu hắn có phải đồng bọn với gã ở tầng ba không?"
Nghĩ đến đây, tôi gằn giọng: "Cậu còn đồng bọn đúng không? Kêu hắn ra đây ngay!"
Anh ta nhíu chặt mày, vẻ mặt khổ sở: "Không có. Ở đây chỉ có mình tôi thôi. Người mà cậu thấy ở tầng ba cũng là tôi. Xin hãy tin tôi, tôi tuyệt đối không có đồng bọn."
"Không thể nào." Tôi lập tức phản bác. "Vậy làm sao cậu vào được căn 302? Tất cả chìa khóa dự phòng của tòa nhà này đều đang nằm trong tay tôi kia mà."
Anh ta thở dài, bắt đầu giải thích: "Hôm Tết Trung thu, tôi tới đây để nhận bàn giao nhà. Vừa rời khỏi trung tâm quản lý thì đại dịch bùng phát, đám thây ma bắt đầu nổi điên tấn công người."
Anh ta bỗng nhìn lướt qua phía sau lưng tôi, ngập ngừng một chút rồi mới tiếp tục: "Trong lúc hỗn loạn, nhân viên Ban quản lý đi cùng tôi đã bị lây nhiễm. Tôi nhặt được chùm chìa khóa người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291709/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.