Bác đạo diễn đúng là nhanh mồm nhanh miệng thật. Cô còn chưa nói năng gì mà ba mẹ cô đã biết chuyện này rồiNgười đầu tiên gọi cho cô chính là vị mẫu thân đáng kính kia
-"Alo, con gái à. Sắp nổi tiếng rồi nha. Đúng là giống mẹ. Nói cho con biết ngày xưa mẹ là Hoa Khôi đấy nhá.. Bla... Bla"
Mẹ cô nói hết chuyện này sang chuyện khác, từ việc mẹ được ngưỡng mộ thế nào tới việc bố cô theo đuổi mẹ cô ra sao. Nói đến mức cô cúp náy lúc nào bà cũng không biết
Người thứ hai gọi tới hỏi thăm cô chính là em trai cô. Biểu hiện của nó là, như không tin nổi vào tai mình
-"Chị làm diễn viên thật á? Thật không ngờ xấu như chị cũng được chọn. Bác đạo diễn đúng là không có mắt nhìn người"
Sau đó càu nhàu vài ba câu rồi cúp máy. Những điều nó nói đều là đánh giá cô thới tụt hạng. Cô theo lời nó nói quả thực là sự tổng hợp của vô vàn cái xấu nhưng cô không những không tức giận mà còn cảm thấy lời nó nói có vài phần chí lý
Sau đó là ba cô. Ông chỉ gọi trách móc cô một vài câu là lần trước ông gọi cho cô tại sao cô không nói sau đó dặn dò cô giữ gìn sức khỏe, còn hỏi có cần ông lên đó với cô không nhưng cô đã ngăn lại
Ba của cô là tốt nhất, là tốt nhất, lo lắng cho cô nhiều nhất
Hình như cô bỏ quên một điều gì đó. À, chính là anh trai cô. Vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/fanfic-tfboys-thien-duong-la-em/2096864/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.