Một tuần đã trôi qua kể từ sau cái ngay kinh khủng đó, mọi việc gần như đa trở lại bình thường, ngoại trừ việc nói chuyện tự nhiên vs Nhỏ như lúc trước.
TF sau khi hồi phục lại tinh thần đã trở lại với công việc hằng ngày, mặc dù ban ngày lúc nào cũng tươi cười nhưng khi họ ở một mình, gương mặt tối sầm, mắt vô hồn nhìn về phía trước.
Ngoài kia đám nhà báo vẫn đang lùng sục moi móc thông tin về vụ bắt cóc, cũng may rằng Nhỏ đoán được, đã cho Tiểu Tuyết phong tỏa mọi thông tin, cũng coi là đã an toàn.
Suốt một tuần Tiểu Tuyết ở bên cạnh Nguyên, chăm sóc cho cậu từng li từng tí, có lẽ chút ít Nguyên cũng nhận ra tìm cảm Tiểu Tuyết dành cho mình, cậu cũng vui vẻ đáp lại. Khải, Tỉ cả ngày ngồi ngắm hai người tình cảm mặn nồng cười cười nói nói mà trong lòng dậy sóng.
Trong thời gian đó Nhỏ lại suốt ngay vùi đầu vào công việc, chẳng có chút thời gian nào để nhớ đến TF, cũng tốt, như thế cũng đỡ thấy phiền lòng. Cố gắng đến thế nào cuối cùng Nhỏ cũng không kìm được mình, chờ đến khi trời sẩm tối, tìm đến ký túc xá của TF, vẫn là không dám bước vào. Đắn đo một hồi, Nhỏ lại quay đi không vào nữa.
-Tại sao đến lại không vào? Cậu muốn tránh tớ đến bao giờ nữa?
-...*giật mình* Khải...! À thì... Tớ vừa đi ngang đâ...
-Cậu đi ngang đây tình cờ thấy kiến trúc nơi này đẹp nên đến ngắm một chút để tìm ý tưởng?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/fanfic-tfboys-co-ngoc-em-la-cua-toi/3275785/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.