Mở cửa xe, Ngô Hạo để Hứa Ôn Noãn ngồi ghế cạnh ghế người lái, sau đó giúp cô thắt dây an toàn, mới nhìn về phía Hứa Ôn Noãn.
Sắc mặt của cô trắng bệch đến đáng sợ, nhắm chặt mắt, đuôi mắt vẫn còn rất ướt.
Ngô Hạo không biết nên nói gì, nuốt một ngụm nước bọt, mới nói: “Anh đưa em về nhà trước, lát nữa sẽ quay lại lái xe của em đi, được không?”
Sau sự kiện bị Tưởng Tiêm Tiêm bắt cóc đến nay, Hứa Ôn Noãn đối với Ngô Hạo không có quen thân như trước đây nhưng dù sao cũng không xa cách ngàn dặm như lúc hai người mới chia tay, cho nên khi cô nghe thấy hắn nói như vậy cũng không mở mắt ra mà cũng không phản đối, chỉ gật đầu một cái, cũng có một giọt nước mắt rơi xuống, rớt trúng quần áo của cô.
Ngô Hạo nhìn chằm chằm trước ngực Hứa Ôn Noãn, thấy một mảng áo ướt nhẹp, nhìn vài giây, sau đó đóng cửa xe, vòng qua đầu xe lên xe.
Lúc khởi động xe, Ngô Hạo nhìn qua cửa sổ xe, nhìn về phía nhà của Lục Bán Thành một chút, mới đạp chân ga, đi về phía nhà Hứa Ôn Noãn.
Dọc đường đi, hai người chẳng nói gì với nhau, lúc dừng đèn đỏ, Ngô Hạo nhìn qua kính chiếu hậu, lại ngắm Hứa Ôn Noãn một chút.
Lúc hắn nhận được tin nhắn của Lục Bán Thành vội vã rời đi, cô gái ngồi chồm hỗm trên mặt đất đang khóc đau lòng gần chết, cô khóc lâu như vậy, đôi mắt đều sưng lên, nhưng không biết nghĩ gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-yeu-100-ngay-manh-me-yeu-nhau-100-ngay/2020415/chuong-995.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.