“Đúng vậy Lục tiên sinh.” Tiểu Vương khẳng định.
Lục Bán Thành nhíu mày: “Có phải là thấy trong này buồn nên đi ra ngoài hít thở không khí rồi không?”
“Em đi tìm xem.” Hứa Ôn Noãn thấy suy đoán này của Lục Bán Thành cũng có lý, lần nữa đứng lên chạy ra khỏi phòng yến hội.
Hứa Ôn Noãn đi dạo một vòng ở sân trước, không thấy bóng người của Tần Chỉ Ái, liền quay về phòng yến hội.
Bên ngoài có chút lạnh, cô mặc lễ phục hở vai, giọng nói có chút run: “Tiểu Ái vẫn chưa quay lại sao?”
Lục Bán Thành lắc đầu.
Tiểu Vương hình như cũng cảm thấy cô chuyện gì đó không đúng, đứng lên: “Tôi trở lên lầu xem thử.”
“Vậy tôi đến sân sau tìm.” Hứa Ôn Noãn nói nhân viên phục vụ lấy áo khoác nhung cho cô mặc, khoác lên người xong liền thẳng tiến ra khỏi phòng yến hội.
.....
Tiểu Vương sợ Tần Chỉ Ái ở trong phòng ngủ quên nên không thể nghe thấy tiếng hắn gọi nên tìm nhân viên ở đó dùng thẻ vạn năng mở cửa phòng.
Bên trong rất yên tĩnh, đèn được bật lên, bên trong không một bóng người.
Tiểu Vương quay lại nói cảm ơn với nhân viên phục vụ xong, liền đi thang máy xuống lầu, hắn vội vàng chạy đến chỗ Lục Bán Thành, còn chưa mở miệng Lục Bán Thành đã hỏi: “Có không?”
Tiểu Vương lắc lắc đầu, cũng lên tiếng hỏi: “Hứa tiểu thư còn chưa quay lại sao?”
“Còn chưa…” Lục Bán Thành chưa nói xong, Cố Dư Sinh đã xong việc nhẹ nhàng quay trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-yeu-100-ngay-manh-me-yeu-nhau-100-ngay/2019534/chuong-553.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.