Chưa bao giờ, Ngọc thấy khó xử đến thế. Vốn dĩ cô tưởng rằng đấu đá với dì Xuân đã nhọc nhằn lắm rồi, nào ngờ, chỉ mấy phút nói chuyện với Nguyên đã phải cúi đầu chịu thua.
Bà Diệp sau khi rời khỏi nhà thầy bói đã đi xe khác. Suốt đường về nhà, cô ngồi ở hàng ghế sau cùng với anh, mà một bên tai cứ đỏ bừng lên.
– Ngày hai sáu tháng này có sớm quá không? – Ngọc rúm người lại, khả năng nói năng lưu loát hàng ngày đã bay biến đi đâu mất. – Thực ra… lời thầy bói nói mười chưa chắc tin được một phần.
– Ý em là đang hoài nghi khả năng của tôi? – Nguyên gõ gõ vào một bên cổ tay. Ngọc nhận ra hôm nay đi đường, anh đeo chiếc đồng hồ mà cô tặng, không rõ vì hợp mắt hay là do anh cố ý.
– Không… em không. – Ngọc lắc đầu nguầy nguậy, nhỏ giọng nói. – Nhưng mà… anh thực sự muốn kết hôn với em sao?
Nguyên quay sang nhìn Ngọc, chăm chú dò xét trên mặt cô:
– Tôi có thể hiểu em đang ngượng ngùng không?
– …dạ?
– Bôi nước dãi vào áo tôi cũng bôi rồi, đọc hết sở thích của tôi không chừa cái nào. Em còn gì phải ngại ngùng nữa?
Sét đánh ngang tai Ngọc, làm cô cứng đờ cả người, cứ dán mắt vào cửa xe không dám thốt nửa lời. Khi thấy nhà mình đã hiện rõ bên ngoài cửa xe, Ngọc bèn ấn nút mở cửa:
– Giờ em có việc phải về trước. Chú lái xe đưa anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-hon-lay-chong-tan-tat/2487476/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.