Tất cả dường như bị ngưng động, cô chẳng thể biết ngay lúc này anh thật sự yêu cô đến điên dại chỉ vì hành động đơn giản là siết lấy cơ thể này bằng hai tay của cô.
Người ta nói ở chung lâu ngày cũng bén lửa nhưng theo tình hình này thời gian anh ở bên cạnh cô chẳng có nhiều mấy thì chắc chắn chỉ rung động trong thời gian gần đây mà thôi. Nói đi nói lại thì cũng chẳng biết Phạm Thiên nghĩ cái gì cả nên chúng ta cứ đành bỏ qua.
Phạm Thiên thấy cô nhướng người dần chịu nghe lời và ngày càng nới lỏng tay ra khỏi cổ anh, ôi cái xương sống anh thật khỏe mạnh.
Khuôn mặt Lý Tuệ An lúc này đang đỏ lên vì trận bệnh vừa mới tái phát nhẹ do tiếp xúc với không khí lạnh một thời gian kha khá lâu.
Hai cái má đỏ ửng cộng thêm những hơi tàn nhè nhẹ phát ra từ miệng của cô, ánh khói trắng bay ra khỏi vùng môi mọng nước đo đỏ nhờ sự tiếp xúc của hơi lạnh bên ngoài.
Phạm Thiên dùng ánh mắt hiền dịu nhìn vẻ mặt cô bén lên chút khó chịu, cứ như bây giờ cô chỉ là một con nhím con đang sợ hãi khúm núm lại vì có kẻ săn mồi.
Cô cũng biểu hiện giống thế, khi suy nghĩ lại vì sao bẩn thân cô lại có hành động quá khích như thế thì rút đầu lại dần cuộn tròn cơ thể hơn.
Anh nhìn cô âu yếm hơn bao giờ, muốn yếm hiện một việc có hơi mạnh dạng hơn từ trước đến giờ. Chỉ thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-hon-duoc-chong-nhu-y/2829265/chuong-43.html