Tiếng thét tiếng gào khóc mỗi lúc một nhiều hơn, to hơn, mãnh liệt và dữ dội hơn.
Một đám người rồi lại một đám người nữa, hàng trăm con người nghèo khổ đang hoảng loạn tột cùng, bọn họ như con chuột mắt kẹt trong một chiếc bẫy khổng lồ.
Vốn dĩ đã chẳng có nhà để về, không thể đi đâu được nữa, nhưng nơi trú ẩn cuối cùng này đang dần sụp đổ…
- “Mẹ ơi! Cứu con…”
- " Huhuhu…mẹ đâu rồi."
Tiếng khóc nỉ non của những đứa trẻ trên đường lớn, rồi một đám người lớn khác chạy tán loạn không phương hướng giẫm đạp lên những thần thể nhỏ bé đó.
Lửa ở quanh đây bọn họ nếu không chạy đi thì chỉ có thể bị thiêu chết. Ai nấy đều bạc mạng chạy đến cánh cửa khổng lồ giữa cây cầu lớn như hi vọng cuối cùng.
Không có tình người không có tình mẫu tử, chỉ có máu và nước mắt, đây là tội ác.
Một tội ác khủng khiếp!
“Là vì chúng đã đánh hơi được có người đang điều tra nên muốn thiêu rụi toàn bộ…Người ở đây thì không phải là người sao! Chết tiệc…!..”
“Á a…”
Tiếng là hét vẫn dai dẳng khắp xung quanh, bọn họ mặc kệ những người ngã xuống mà chen lấn nhào về phía trước, Thẩm Uyên vừa chạy về hướng con hẻm nhỏ nơi Hạ Tư Noãn đang chờ vừa bất an đến tột cùng…
" Phu nhân tuyệt đối không được có chuyện. Tôi tới ngày đây!"
" Phịch! "
- “Này mấy người không có mắt nhìn sao?”
Thẩm Uyên nổi giận tột đỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-hon-cung-tong-tai-ac-ma/3332738/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.