Hàn Thiên Dạ cho người trói bà ta vào gốc cây to lớn sần sùi trước cổng, bôi mật ong lên nhưng vết thương đang rỉ máu, hắn nhìn bà ta đầy vẻ ghét bỏ.
- "Đúng là đã hết giá trị sử dụng rồi"...
-"Hàn Thiên Dạ không phải mày nói tao khai ra mọi chuyện sẽ tha mạng cho tao ư?"
Tiếng nói đứt quãng vẻ mặt tái xanh đầy chất vấn.
Hắn dùng ngữ điệu lạnh nhạt trầm thấp mà ung dung trả lời.
-"Tôi đã hứa từ khi nào? Là bà tự cho rằng như vậy mà ? Tôi sẽ ban cho bà một ân huệ lớn, cứ từ từ mà đón nhận."
-"Không, ngài Dạ... xin ngài hãy tha mạng cho bà già này, tôi đã nói hết những gì cần nói nên ngài đừng giết tôi được không.Tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho ngài..."
Cánh tay già nua nhăn nheo đầy máu đang cố nhấc lên để xin sự thương xót, hắn vẫn không ngoảnh mặt nhìn lại mà quay lưng rời đi, ánh mắt hoảng sợ liên tục la hét vang nài trong vô vọng.
Hắn không có lí do gì phải tha thứ cho kẻ đã từng hành hạ mình trong quá khứ. Hắn cũng không phải không muốn đích thân xử lí bà ta nhưng lại sợ giết loại người đó sẽ bẩn tay mình...
Tiếng xẻng đào đất vang vọng trong đêm vô cùng rõ ràng, càng lúc càng nhanh càng dồn dập. Những tên thuộc hạ cơ bắp cuồn cuộn đang ra sức đào bới cho bà ta một mộ huyệt sâu thẩm nhất.
Bà ta bây giờ lạnh toát cả người ngồi bị quăng ở gốc cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-hon-cung-tong-tai-ac-ma/2943128/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.