Tại một ngôi biệt thự ngoại ô, ngôi nhà ấy to mà đẹp lắm Tuyết Nhi nhìn mọi thứ xung quanh trông vừa quen mắt lại vừa lạ lẫm.
Tay cô bị trói chặt bị hai người dẫn đi, hai tên này to con, gương mặt lạnh lùng trông đáng sợ vô cùng. Nhưng Tuyết Nhi cô không thể chờ chết ngư vậy được nhất định cô phải thoát khỏi đây, Khải Phong chắc hẳn cũng đang lo và mong cô lắm.
Trước kia, Diệp Linh có dạy cho Tuyết Nhi cô vài thế võ đây là lúc nó phát huy công dụng. Nhưng tay cô bị chói chặt vậy thì đánh thế nào được đây?
Cô dùng hết sức lực để hai tay có thể thoát khỏi sợi dây, nhưng sợi dây vẫn vậy vẫn trói chặt lấy tay cô. Không những không thoát được ra mà còn bị hai tên to xác kia phát hiện.
“Với cái sức mèo này của cô mà cũng muốn chạy thoát sao?” Hắn ta nói với giọng vô cùng diễu cợt.
Tuyết Nhi cô nghe vậy cũng chẳng thèm nói lại mà ném cho hắn một ánh mắt đầy sự khinh bỉ.
“Bốp”
“Con tiện tì này, mày muốn chết à? Mày đừng nghĩ t không dám làm gì mày” Hắn ta mạnh tay tát lấy cô rồi gằn giọng.
Cứ thế cô bị hắn lôi đi, tới một căn phòng u ám dường như đó là căn phòng lạnh lẽo, ghê rợn nhất của toà nhà.
“M trói chặt nó lại rồi đứng đó canh. Còn tao đi báo cho cô chủ, lần này mình làm tốt như vậy ắt hẳn sẽ được thưởng lớn.”
Người đàn ôn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-va-anh-khong-co-chung-ta/3332029/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.