Mọi người đưa Duy Hạ đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra và băng bó cho Duy Hạ, tình trạng cũng không nặng lắm, chỉ cần cố gắng đi lại nhẹ nhàng, ít đụng đến vết thương là sẽ mau lành.
Phúc An dìu Duy Hạ đi ra khỏi bệnh viện, chịu khó đi chậm theo cô ta. Mộc Hân cầm cặp hộ Duy Hạ, trong lòng cảm kích vẫn không ngừng, không hề nghĩ tới Duy Hạ có tính toán:
"Chị Hạ... Em thật sự không biết nói gì nữa! Thật sự cảm ơn chị rất nhiều! Nếu không có chị chắc người bị thương là em quá!"
Duy Hạ quay mặt qua nhìn Mộc Hân, mỉm cười nhẹ nhàng bảo với Mộc Hân:"Có gì đâu chứ! So với những chuyện chị làm trước kia với em, đây có đáng gì. Mộc Hân chị thật sự rất xấu hổ về những chuyện ích kỷ của mình trước đây, dù gì chúng ta cũng học cùng trường, chị cũng sắp ra trường rồi. Em đừng để bụng chuyện trước đây, mình làm hòa được không em? "
Mộc Hân bất ngờ nhìn Duy Hạ gương mặt thoáng chân thật ngỏ ý làm hòa với mình. Tuy Duy Hạ vừa cứu mình khỏi nguy hiểm thật đấy, nhưng những chuyện trước kia làm sao cô có thể dễ dàng quên được. Trong lòng cô có hai dòng cảm xúc trái ngược nhau, đối nghịch làm cô không biết chọn cái nào hết.
Cô nhìn Duy Hạ hồi lâu, cười gượng gạo đáp lại câu hỏi của Duy Hạ:"Chị Hạ... Dù chị vừa cứu em thật! Nhưng những chuyện trước kia thật sự là không thể quên được. Làm bạn rất khó khăn, giữa hai ta khoảng cách rất lớn. Em nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-ban-than-anh-roi/1816337/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.