Lúc Túc Yểu thức dậy, trong phòng không một bóng người.
Nàng cúi đầu nhìn xuống, quần áo ngủ mặc chỉn chu trên người, nếu bắp đùi không đau nhức mỏi nhừ, nàng còn tưởng đêm qua vốn chỉ là một giấc mộng.
“Két” một tiếng, cửa phòng mở, Thiển Lộ bưng chậu nước đến: “Tiểu thư, người dậy sớm thế.”
“Ừ…..khụ khụ.”
Vừa ngủ dậy, cổ họng khô khốc, uống hết ly trà nóng Thiển Lộ đưa, Túc Yểu mới thoải mái hơn.
Thiển Lộ gỡ quần áo treo trên móc của Túc Yểu xuống, đang định mặc vào giúp nàng, bỗng khó hiểu thầm thì: “Đêm qua có muỗi ạ? Đúng là dùng hương cũng đuổi không xuể, chút nữa nô tỳ tìm thuốc mỡ cho tiểu thư thoa.”
“……..Gì cơ?”
“Cổ tiểu thư nhiều vết đỏ lắm, có ngứa không? Ngứa cũng đừng gãi, không lại xước da.”
Túc Yểu mãi mới hiểu, mặt đỏ lên, trong lòng biết rõ, không phải muỗi đốt, mà là dấu hôn của Đông Thanh.
Nàng kéo kéo cổ áo, nói: “Cũng được, tìm hộ ta……” Mắt thoáng liếc thấy bình sứ nhỏ xinh đặt trên đầu giường, “……không cần đâu, mấy ngày nữa là tịt thôi.”
Rửa mặt xong, người tỉnh táo hơn hẳn, đợi Thiển Lộ ra ngoài đổ nước, Túc Yểu cầm bình sứ, mở nút ra, đúng là mùi thuốc tối qua Đông Thanh đưa nàng.
Đứng trước gương đồng, Túc Yểu ngước đầu, bôi thuốc lên vết đỏ trên cổ.
Thuốc mỡ man mát, thoang thoảng hương hoa quế, thoa lên rất dễ chịu, Túc Yểu nén không nổi, lỡ bôi hơi nhiều.
Cửa có tiếng động, Túc Yểu tưởng Thiển Lộ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-that-la-thom/2526014/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.