Túc Yểu chưa gặp Thừa tướng, lại chạm mặt Trương Vận Tâm trước.
“Ngươi ở đây làm gì?”
Trương Vận Tâm mặc váy lót trong màu vàng nhạt, áo choàng ngoài cùng màu với áo của Túc Yểu, song khí chất kém hơn hẳn.
Trương Vận Tâm thấy Túc Yểu thì hơi lúng túng, lại thấy áo choàng hai người đều là màu xanh………Nàng ta kéo kéo vạt áo, “Yểu Yểu biểu muội đấy à? Ta đang đợi người.”
“Đợi người?” Túc Yểu nhìn quanh, con đường này chỉ thông với một phòng, Trương Vận Tâm ở đây đón gió lạnh, đợi người trên đường này á?
“Đợi ai thế?”
Trương Vận Tâm thầm cắn răng: “Tam hoàng tử điện hạ.”
Túc Yểu chẳng để ý chuyện Trương Vận Tâm có cấu kết với Tần Hạo không, song trong lòng vẫn ngờ vực: “Hắn muốn tới phủ Thừa tướng, sao ta không nghe ai báo?” Lại nghiêng đầu hỏi Thiển lộ: “Ngươi có biết không?”
Thiển Lộ lắc đầu.
Trương Vận Tâm thẳng lưng, áo choàng mỏng trên người không đủ ấm, vì lạnh mà giọng hơi run rẩy: “Là, là ta nhớ nhầm.”
Túc Yểu liếc nhìn nàng ta: “Nếu không đợi được, vậy thì về phòng đi, hôm nay rất lạnh, đừng để bị cảm lạnh, rồi người ngoài lại bảo phủ Thừa tướng đối xử tệ bạc với ngươi.”
“…….Được.”
Túc Yểu cau mày nhìn theo bóng lưng Trương Vận Tâm: “Thiển Lộ, ta thấy nàng ta cứ kì quái sao sao ấy.”
Trong tay Thiển Lộ ủ bình nước nóng, toàn thân ấm áp dễ chịu, đứng cạnh Túc Yểu, đáp: “Đúng là hơi kì quái. Nếu đợi Tam hoàng tử, thì phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-that-la-thom/2525998/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.