Edit: Qing Yun
Xe đạp kiểu cũ chạy một đường kêu leng keng, uốn lượn theo con đường sỏi đá, đưa hai người tới con đường xi măng duy nhất trong thôn--cũng là con đường đưa đến nhà số bốn.
Dãy nhà ở ngay trước mắt, Đinh Cửu Cửu đã nhìn thấy được.
Ngón tay đang nắm chặt áo trắng của chàng trai khẽ buông ra, cô nhẹ hỏi: "....Sắp tới sao?"
Một tiếng cười nhẹ vang lên trên đỉnh đầu.
"Chở em như vậy, tôi còn có thể đi một ngày nữa."
Đinh Cửu Cửu: "...."
Đi dưới nắng nóng suốt một đường, lại trước sau bị người ôm trong ngực, má cô đã sớm hồng thấu.
...Tăng thêm chút nhiệt độ do câu nói này cũng không sao.
Đinh Cửu Cửu tự sa ngã mà nghĩ như vậy.
Nhưng cô vẫn không khỏi mở miệng: "Đến nhà số bốn thì cho tôi xuống đi, bị thầy Lư nhìn thấy thì không tốt."
"Nếu bị thầy nhìn thấy thì em cứ nói là do tôi nhất định phải kéo em lên."
"..."
"Sự thật chính là như thế mà."
Đinh Cửu Cửu còn chưa trả lời đã cảm nhận được xe rẽ sang bên trái.
Cô nhân cơ hội liếc nhìn cảnh ven đường, thầm biết chỉ còn cách nhà số bốn khoảng hai mươi mét nữa thôi.
Cuối cùng cũng có thể thở dài nhẹ nhõm.
Từ góc nhìn của cô, xương hàm góc cạnh của nam sinh hơi banh ra, cặp mắt đen nhánh đầy cảm xúc phức tạp đang nhìn chằm chằm con đường phía trước.
Cánh tay vòng qua eo cô buông xuống, Đinh Cửu Cửu vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-tha-thinh-anh-di/2070534/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.