Cửa phòng tắm mở ra, hơi nóng mịt mờ cũng bay ra ngoài.
Căn phòng vô cùng ấm áp, Cận Trạch mặc áo phông phối với quần dài rồi đi ra ngoài.
Tay trái anh cầm khăn tắm, mái tóc ngắn ngủn được lau rất chi là hời hợt, hơi nước hẵng còn đọng trên hàng lông mày.
Anh rảo bước đến bên Vân Nhiêu, biết bao lời muốn nói sinh sôi trong lòng.
Thế nhưng, người nhanh mồm nhanh miệng như anh lại đang nhíu mày, chừng như đang lựa lời mà nói.
Vân Nhiêu đã mở lời trước:
– Vừa nãy… Chị anh vừa gọi hỏi nhà anh có máy sấy cao cấp nào không…”
– Ừ.
Cận Trạch còn chưa dứt lời nhưng mắt anh đã sáng lên: “Chị ấy tự bảo mình là chị anh à?”
Cô gật đầu một cách do dự.
Cô chưa bao giờ thấy nét mặt anh như thế này.
Sung sướng nhưng cũng không quá vui vẻ, đan xen cả sự hối hận, nỗi bất lực và thanh thản như vừa trút được gánh nặng… Đủ mọi xúc cảm hòa vào nhau rồi hiện hữu trên gương mặt anh tựa như đèn cù.
– Em biết rồi à?
Khi đến bên cô, anh vẫn chưa dám chạm vào cô: “Giản Nguyên Nguyên… Là chị ruột của anh.”
Vân Nhiêu ngẩng lên nước mắt lưng tròng: “Chị ấy còn nói… Chị đã đe dọa anh, không cho anh nói với người ngoài rằng anh vẫn còn người thân.”
– Ừ, suốt mấy năm qua, bọn anh chỉ gọi tên của nhau. Bởi vì anh đã gián tiếp khiến mẹ phải chết nên chị ấy vẫn luôn hận anh, nghĩ rằng anh không xứng trở thành người thân của chị với mẹ.
Cận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-se-tat-may-moi-khi-nho-nguoi/351798/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.