Sau tết Hứa Gia Ngang sắp xếp để hai gia đình gặp mặt.
Chuyện tiến hành rất thuận lợi, thậm chí ngay cả Hứa Khiêm cũng chưa từng xuất hiện, Hứa Gia Ngang rất hài lòng.
Trong nhà Châu Châu chỉ còn có bà Châu, bố cô Châu Cử vì tai nạn xe cộ mà qua đời lúc cô còn rất nhỏ, bà Châu và bà Hứa nói chuyện rất hài hòa, dù sao thì hai người vốn dĩ là người quen, lần này thân càng thêm thân, hai bà đương nhiên rất vừa ý.
Sau tiệc, việc cưới xin của Châu Châu và Hứa Gia Ngang đã được quyết định.
Châu Châu ngồi bên cạnh Hứa Gia Ngang, kề tai anh nói nhỏ: “Sao em cảm thấy cứ vậy gả cho anh thì thật là qua loa?”
Hứa Gia Ngang vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, “Qua loa cái gì, còn phải đính hôn trước mới được cưới em về nhà đây!”
Đính hôn trước rồi kết hôn là đề nghị của bà Hứa, bởi vì bà rất thích Châu Châu, không muốn Châu Châu tùy tiện gả vào nhà họ Hứa như vậy, phải để tất cả mọi người biết mới được.
Vốn dĩ Hứa Gia Ngang không đồng ý, nhưng nghĩ suy cho cùng cũng là do bà Hứa quan tâm đến Châu Châu, nên đành gật đầu.
Có điều anh vẫn ngại tốc độ chậm, anh ôm Châu Châu: “Anh mặc kệ, mặc kệ có cưới em về nhà sớm được hay không, em đều phải ở bên anh.”
Dính người, Châu Châu xì anh một cái.
Sau đó ghét bỏ gật đầu: “Biết rồi.”
Lễ đính hôn vào tháng ba, thời gian kết hôn quyết định vào tháng sáu.
Vốn Châu Châu cho rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-ngui-thay-huong-thom/1771231/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.