Mưu kế số 003: Thích thì nói, đối phương cũng không nghe thấy.
***
"Thiếu gia của tôi ơi." Hầu Thiên nhìn đồng hồ, lo lắng giậm chân, “Còn năm phút nữa nếu chúng ta không lên xe buýt, sẽ muộn đó.”
Khuất Mộ Huyên vò đầu bứt tóc, nhìn nửa giờ trước người trong điện thoại gửi tin nhắn cho cậu, không thể gặp mặt được, thở dài: "Đi thôi."
"Tôi nói nè thiếu gia, cậu đang đợi ai vậy?"
“Em không phải thiếu gia.” Khuất Mộ Huyên chán nản leo lên xe của tổ tiết mục, “Người em đang đợi mới là thiếu gia chân chính.”
Vì tính chất đặc biệt của lần quay này, Khuất Mộ Huyên vốn muốn gặp người nào đó trước khi quay xong, tình cờ người đó cũng đến thành phố này nên hai người đã hẹn gặp nhau. Không ngờ chuyến bay của người ta bị hoãn, sau đó lỡ hẹn.
Lần xa cách này kéo dài hai tháng...
Sau khi quay xong, có lẽ người cậu thích có khi đã bị một con yêu tinh nào đó dụ dỗ.
Nghĩ đến đây, Khuất Mộ Huyên không thể ngồi yên: "Chị biên kịch, đến lúc đó em thực sự không thể sử dụng điện thoại sao?"
Biên kịch vừa tròn ba mươi tuổi che miệng không ngừng cười.
Đôi mắt của Khuất Mộ Huyên vừa to và vừa sáng, đuôi mắt có một đường cong hướng lên trên, trong đôi mắt trong veo ẩn chứa vẻ bất bình đáng thương. Đó không phải là đôi mắt đào hoa quyến rũ, nhưng càng dễ khiến tim người ta đập nhanh hơn.
Cái người này mới hai mươi tuổi, nếu lớn thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-nghi-em-dang-theo-duoi-anh/2934895/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.