"Bà ơi, bà dạy cháu đi." Khuất Mộ Huyên nhìn chậu đầy hàu ngay trước mắt, cậu ngồi xổm bên cạnh một người phụ nữ khoảng năm mươi sáu mươi, nhìn bà ấy dùng dao cạy hàu. Lớp vỏ bị cạy mạnh ra, để lộ phần thịt hàu mềm bên trong.
Bà cười vẫy vẫy tay, dùng tiếng phổ thông không chuẩn lắm nhưng vẫn có thể hiểu được nói: "Con đã hoàn thành nhiệm vụ rồi mà."
"Nhưng cháu muốn học, bà dạy cháu đi." Khuất Mộ Huyên chớp chớp mắt, bà lão cũng không muốn từ chối, dạy cậu cách lấy thịt hàu.
Sau hai lần làm thử, Khuất Mộ Huyên đã hiểu được cách làm, chỉ cần nhét con dao vào khe hở, xoay một vòng vỏ hàu lập tức mở ra, mùi biển cả tươi mát ập vào mặt.
Sau khi để camera quay lại, Khuất Mộ Huyên đứng dậy đưa con hàu mới cạy được cho Ngân Thương Uẩn như đang dâng báu vật: "Anh ơi, nếm thử đi."
Ngân Thương Uẩn mỉm cười há miệng, làm điều mà mọi người nghĩ rằng hắn sẽ không làm.
"Có ngon không?"
Sau khi cẩn thận nếm thử, Ngân Thương Uẩn gật đầu: "Rất ngọt." Hắn nhìn bà lão, "Lão phu nhân, bà có thể bán cho cháu một ít được không?"
Bà lão sống cả đời trên đảo chưa bao giờ được gọi như vậy, bà sững sờ đồng ý, thậm chí bà còn nói không muốn tiền.
Sau đó, tổ chương trình nhìn thấy Ngân Thương Uẩn đưa cho bà ấy một tờ một trăm nhân dân tệ mới tinh.
Khuất Mộ Huyên dường như đã quen với điều đó, trước đây cậu sẽ sửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-nghi-em-dang-theo-duoi-anh/2934886/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.