Trương Địch giận muốn vả miệng mình ngay lập tức, mi tỉnh táo lại đi! Ai mướn mi hỏi chứ!
Cố nén sự suy sụp trong lòng, Trương Địch thấy hắn lại quăng hai khúc củi vào đống lửa, nói: "Cậu từng trải qua huấn luyện sao?"
Ngân Thương Uẩn nhẹ nhàng áp lòng bàn tay lên che tai Khuất Mộ Huyên, từ tốn hỏi: "Chẳng phải Đơn Ư Lạc từng nói tôi được tiết lộ trước sao?"
Trương Địch buồn cười xua tay: "Đừng vờ vịt với tôi, cho dù tổ tiết mục thật sự tìm cậu chưa chắc cậu đã nghe." Sau đó anh ta dùng ngón trỏ chỉ chỉ bản thân, "Cứ cho rằng cậu đã biết trước đi nhưng tôi là đạo diễn chả nhẽ còn không phân biệt được tôi đang quay mèo hay hổ sao?"
Khác với Đơn Ư Lạc, trong mắt Trương Địch, hành vi nhớ lại của Ngân Thương Uẩn giống như nhớ lại một chuyện đã xảy ra trong quá khứ hơn là dựa trên câu trả lời có sẵn.
Ngân Thương Uẩn cười cười, dừng mắt trên con dao bên cạnh: "Tôi từng nói dao Tiểu Huyên đưa cho tôi đã cứu tôi nhiều lần đúng chứ? Đó cũng là trên một hòn đảo giống như vầy."
"Bất quá khi ấy chỉ có mình tôi." Ngân Thương Uẩn dừng lại một chút, "Chắc cũng có vệ sĩ đây, nhưng từ đầu đến cuối tôi không thấy họ."
"Cậu trên đảo bao lâu?"
"Mười bốn ngày."
Trương Địch hít sâu một hơi.
"Đắm tàu?" Trong đầu Trương Địch chỉ có thể nghĩ đến trường hợp khả thi nhất này, Ngân Thương Uẩn bị trôi dạt lên đảo hoang.
Ngân Thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-nghi-em-dang-theo-duoi-anh/2934862/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.