Mặc dù đã có dầu nhưng vẫn cần chút thời gian để chuẩn bị một bữa trưa thịnh soạn.
Tuy nhiên, chuyện này cũng không nhằm nhò gì với Khuất Mộ Huyên hết.
Cậu có thể thử bắt cá đúng chứ? Khuất Mộ Huyên nhìn làn nước trong vắt kia, háo hức muốn thử.
"Anh nhớ khi bé em không thích mặc quần bơi..." Ngân Thương Uẩn chưa nói xong đã bị một bàn tay ngăn lại.
Khuất Mộ Huyên che miệng Ngân Thương Uẩn, trừng mắt với người quay phim vô tội: "Không cho nghe, không cho ghi âm nốt."
Tuy hợp tác với trúc mã lợi ích nhiều vô kể, đôi khi chỉ cần cau mày hay nở một nụ cười cũng đủ để hiểu tâm tư nhau dù không cần nói, nhưng cũng có cái hại chẳng hạn như vô tình khai ra lịch sử đen tối của nhau.
Đến khi hơi thở ấm áp của Ngân Thương Uẩn phả vào lòng bàn tay cậu khiến nó tê dại, Khuất Mộ Huyên liền vội thu tay như bị điện giật. Sau khi thu tay lại, cậu không khỏi giấu bàn tay ra sau rồi nắm chặt lại, như thể làm vậy thì hơi thở của Ngân Thương Uẩn có thể được lưu lại vậy.
Trên thực tế, Khuất Mộ Huyên rất thích sưu tầm mọi thứ từ bé, khi đó cậu còn có một chiếc rương bự mà mẹ cậu tặng để đựng nữa. Đôi khi là những bức thư hay những tờ giấy ghi chú do bố mẹ cậu viết cho cậu khi bé, hay những tấm thiếp chúc mừng, những món quà nhỏ từ mọi người, những quyển nhật ký, cả những tờ giấy chứng nhận và bảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-nghi-em-dang-theo-duoi-anh/2934856/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.