“Dậy nào, bảo bối……”
Dạ Nguyệt mơ hồ nghe được giọng nói quen thuộc văng vẳng bên tai đang gọicô thức dậy, cô nhíu mày xoay người sang hướng khác tránh đi cái giọngnói làm phiền đáng ghét đó.
“Bảo bối, mau thức dậy…”
Luồng khí nóng rực phà vào tai Dạ Nguyệt làm Dạ Nguyệt rùng mình, cô mắt nhắm mắt mở hí nửa con mắt nhìn người nào đó đang chống một tay trên gối,nằm nghiêng nhìn cô bằng ánh mắt sáng lấp lánh.
“Em còn muốn ngủ nữa, trời còn chưa sáng mà a” Dạ Nguyệt ngái ngủ nói, nói xong cô tiếp tục nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Lăng Chi Hiên: “…”
Người nào đó cong khóe môi, vươn tay véo véo nựng nựng gò má hồng hồng củacô, sau đó nhấc đầu dậy áp mặt sát vào mặt cô, phun khí nóng trên mặtcô, giọng điệu mờ ám: “Em còn không thức dậy thì anh sẽ ăn em ngay bâygiờ”.
Để chứng minh cho lời nói của mình, Lăng Chi Hiên nâng cằmDạ Nguyệt lên, há miệng cắn cắn gặm gặm vào môi cô như đang thưởng thứcmón ăn nào đó, tuyệt nhiên không phải là hôn môi mà môi chạm môi nhưbình thường.
Dạ Nguyệt vẫn còn đang trong tình trạng ngủ mê không biết gì, đột nhiên cảm giác môi bị nóng nóng đau đau, cô không tự giácmở mắt ra, tay mơ hồ đẩy đẩy vào vật gì đó ấm áp nhằm muốn xua đi cáicảm giác bị con gì cắn đó.
Vừa mở mắt ra Dạ Nguyệt liền thấykhuôn mặt phóng đại của người nào đó, vẫn còn đang làm chuyện xấu, gặmvào môi cô trêu chọc, cô giật mình đẩy anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-muon-tron-sao-bao-boi/2726306/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.