Đôi chân trắng như tuyết nhảy lên nhảy xuống trên tấm nệm nhung, cơ thể bé nhỏ chạy về hướng bên khay trà, hai cánh tay ngắn ôm một con chuột lông xù màu vàng thi thoảng phát ra tiếng kêu xèo xèo
“Cháu ngoan đến đây với bà nào!”
Gương mặt của bà Lục lúc nãy khi nhìn Kha Nguyệt như miên lý tàng châm, vừa nhìn thấy kim tôn bảo bối liền cười không khép miệng, là một bà nội hiền lành.
Bảo Bảo chần chừ bước chậm lại, chiếc răng trắng nhỏ cắn môi hồng, hai hàng lông mày rối rắm chau lại nhau, đôi mắt đen sáng như ngọc nhìn Kha Nguyệt và bà Lục, cuối cùng lại nhìn về phía Kha Nguyệt.
Kha Nguyệt có thể thấy ánh mắt của đứa trẻ dừng trên người mình hơi luống cuống, bối rối nhìn bà Lục. Sắc mặt bà Lục không phải tốt lắm, nụ cười yếu ớt mất đi, nhàn nhạt cầm tách trà xuống.
Bảo Bảo đột nhiên vươn tay đặt con chuột lông màu vàng để vào tay Kha Nguyệt, hai bàn tay mũm mĩm cầm lấy tay kia Kha Nguyệt bảo cổ sờ đầu nó, trên gương mặt bầu bĩnh nở nụ cười thuần khiết.
Nhìn đôi mắt đen to tròn và nụ cười Kha Nguyệt cũng bị sự thuần khiết chân thật làm cho rung động, làm theo đứa trẻ, nhẹ nhàng mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền, theo bàn tay nó vuốt ve con vật màu vàng, không quên tán dương: “Rất dễ thương.”
Hai mắt Bảo Bảo sáng như sao, chớp chớp hàng lông mi dày nhẹ nhàng run lên, hai má phấn hồng, ánh mắt sung sướng, bàn tay nhỏ bụ bẫm giữ lấy tay Kha Nguyệt tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-mong-the-gioi-nay-diu-dang-voi-anh/1112610/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.