An Tĩnh vẫn muốn hỏi gì đó.
Nhưng phần lớn các bạn đến văn phòng của giáo viên tiếng Anh đã quay về lớp.
Bản thân Trần Thuật cũng cúi đầu, khiến An Tĩnh không có cơ hội hỏi.
An Tĩnh nhìn cậu một lúc, sau đó quay lên chuẩn bị vào học.
Có điều trong lòng cô vẫn cứ nhớ mãi câu nói dang dở của Trần Thuật, tâm tư để hết ở đằng sau, có chút đứng ngồi không yên, liên tục lơ đãng trong giờ học cũng không chú ý nghe giảng.
Thứ Sáu là ngày họ cùng về nhà. Như mọi khi, Trần Thuật đợi cô ở ngoài trường.
An Tĩnh đeo cặp sách xuống cầu thang. Lúc tan học cô bị giáo viên gọi lên văn phòng, vì thế mới muộn như vậy. Lúc cô ra ngoài phần lớn các bạn đều đã về hết rồi.
Hôm nay là thứ Sáu, An Tĩnh thấy rất vui, khóe miệng không kìm được mỉm cười. Cô nghĩ tới việc tối nay sẽ cùng Trần Thuật đi đâu chơi.
Bước đi cũng trở nên nhẹ nhàng vui tươi hơn, cô đi men theo cầu thang, tay vịn vào lan can, nhè nhẹ gõ tay xuống đó, giống như đang chơi piano vậy.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân. Là học sinh trực nhật hôm nay của lớp cô, còn có cả Hạ Quý nữa, bọn họ đã dọn dẹp lớp học xong, đang xách túi rác màu đen đi ra ngoài.
Nhân tiện chào An Tĩnh một tiếng.
An Tĩnh mỉm cười, cùng họ đi xuống cầu thang.
Tới tầng một, có hai người phải đi đổ rác, liền tách nhóm với bọn họ, Hạ Quý và một bạn nam khác đang nói chuyện với nhau, An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-tieu-tien-nu-cua-anh/471567/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.