Trong bóng tối.
Cả cơ thể Bạch Dũng Thắng run lẩy bẩy, vì bị cơn đau hành hạ mà hai hàng nước mắt đỏ như máu lăn dài từ hai hốc mắt đã lõm xuống sâu hoắm của ông ta.
Ngọn lửa hận thù là thứ chống đỡ để ông ta duy trì sự sống, bởi vì chỉ tiếp tục sống mới có thể trả thù, mới có thể đoạt lại tất cả những gì mình đã mất.
Nhưng hiện tại ông ta không thể rời khỏi đây, vết thương trên người ông ta rất nghiêm trọng, vì toàn bộ xương đùi đã gãy nát nên ông ta bị ép phải gắn chân giả.
Mặc dù đã tiêm hoóc-môn nhưng nhanh nhất cũng phải sau ba ngày mới có thể xuống giường đi lại.
Trong điện thoại, ông ta nghe được sự thất vọng và những lời mắng mỏ của vợ con đối với mình, ông ta cũng muốn nói với vợ con về tình hình thực tế nhưng cuối cùng lại buông xuôi, ông ta chỉ muốn Quách Thái Phượng đưa con trai và con gái rời khỏi Tân Thành trước, đợi qua một khoảng thời gian rồi quay về, nhưng đáng tiếc là không có ai chịu nghe lời ông ta.
Nằm trong căn phòng đơn sơ tăm tối, Bạch Dũng Thắng cảm thấy mình đang phải trải qua nỗi dày vò lớn nhất cuộc đời này.
Nhưng ông ta chỉ đành nhẫn nhục chịu đựng, không còn cách nào khác...
Mà cũng chính vì vậy mà nỗi hận thù dồn nén trong lòng ông ta càng ngày càng sâu đậm.
Còn ở đầu dây bên kia, bên trong biệt thự nhà họ Bạch, Quách Thái Phượng vừa dập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895224/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.