Khụ khụ…
Vẫn trong căn phòng tồi tàn đó, Bạch Dũng Thắng lại mở mắt ra.
Lần này, trạng thái tinh thần của ông ta đã khá hơn rất nhiều.
Ông ta vươn tay cầm chiếc điện thoại đặt ở một bên lên thì nhìn thấy một loạt các cuộc gọi nhỡ.
Qua chuyện lần này, Bạch Dũng Thắng đã biết Trần Minh Triết đó chính là một tên hung thần. Nếu tiếp tục để anh ở lại nhà họ Bạch thì kiểu gì cũng xảy ra họa lớn, nhưng bây giờ, ông ta lại chẳng thể làm gì được.
Ông ta lập tức gọi vào một số điện thoại.
“Bố, cuối cùng thì cũng liên lạc được với bố rồi! Suýt nữa là cả nhà định báo cảnh sát rồi đấy, bố đang ở đâu thế ạ?”
Trong biệt thự nhà họ Bạch, Bạch Liên Sơn nghe máy, gương mặt đầy vẻ kích động.
“Ở nhà có chuyện gì không?”
Bạch Dũng Thắng hít sâu một hơi rồi hỏi.
Điều ông ta sợ nhất bây giờ chính là Trần Minh Triết như tên điên kia sẽ đi trả thù nhà mình. Nếu anh thật sự làm vậy, ông ta sẽ khóc không ra nước mắt mất.
“Không ạ, bố… Bố sao thế? Con nghe giọng bố thấy mệt mỏi lắm…”
Nghe thấy giọng nói của bố mình, Bạch Liên Sơn khó tránh khỏi nảy ra một suy nghĩ, không lẽ bố mình đã gặp chuyện gì?
“Bố không sao… Ở nhà không xảy ra chuyện gì thì tốt rồi”.
Nghe thấy vậy, Bạch Dũng Thắng thở phào một hơi.
Xem ra Trần Minh Triết không hề điên cuồng đi báo thù nhà họ Bạch,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895200/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.