Khi Bạch Diệp Chi tỉnh lại, cô nhận ra mình đang nằm ở một nơi xa lạ.
Không chỉ thế, xung quanh cô trống không.
Thậm chí cô có thể cảm nhận được cơ thể mình vô cùng mệt mỏi, mông còn hơi đau.
Cô vén chăn lên.
Hả?
Aaaaa!!!
Bạch Diệp Chi kêu lên.
Rồi ngay sau đó khuôn mặt đỏ hồng của cô có những giọt nước mắt chảy xuống.
Tuy cô không nhớ những việc xảy ra tối hôm đó, nhưng cô lại nhớ mình đã đi theo chú hai đến tìm Lý Trường Hà của công ty rượu Bá Vương để đàm phán về vấn đề nguồn nước, sau đó...
Sau đó...
Chẳng lẽ cô...
Theo trực giác bản năng của người phụ nữ, Bạch Diệp Chi đột nhiên cẩn thận đứng dậy.
Cô bọc chăn kín kẽ quanh người, sau đó cắn răng, nước mắt rơi như mưa. Cô muốn xem xem trong này còn ai khác nữa không, trong trí nhớ, cô có thể cảm nhận được vòng ôm quen thuộc. Cô biết mình đã mắc lừa, thế nên cô cắn răng kiên trì giữ lại tia ý chí cuối cùng của mình. Sau khi loáng thoáng cảm nhận được Minh Triết đến bên cạnh cô mới thả lỏng bản thân.
Không thể nào!
Không thể nào!
Bạch Diệp Chi tìm khắp cả phòng mà vẫn không thấy ai.
Cô lập tức ngồi xuống, rồi nằm xuống giường.
Lòng cô thầm tuyệt vọng.
Cảm nhận được vết nắm hằn rõ rành rành trên cơ thể mình, Bạch Diệp Chi càng chắc chắn có thể cô đã bị gã kia...
"Minh Triết, xin lỗi, xin lỗi..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895196/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.