Hả?
“Đệt… con mẹ nó, là ai.....”
Khụ khụ khụ!
Sau đó, Tả Xà bò dậy. Mặt Lý Trường Hà đỏ bừng đứng bên cạnh gã bỗng ho sặc sụa, trong đôi mắt tràn ngập sự kinh ngạc.
“Anh Xà.… anh Xà… thằng ôn này....”
Lúc này, Lý Trường Hà nói chuyện có hơi khó khăn.
Vừa rồi, ông ta bị Trần Minh Triết túm cổ, xách vào trong chẳng khác gì xách một con gà.
Còn lúc này, Trần Minh Triết lại chẳng thèm để tâm đến Tả Xà đang đứng trước mặt. Trong mắt anh lúc này chỉ có mỗi một người, đó là Bạch Diệp Chi đang nằm hôn mê dưới đất.
Anh nhanh chóng bước đến bên Bạch Diệp Chi, sau đó anh bế cô lên.
“Diệp Chi… Diệp Chi...”
Giọng nói của Trần Minh Triết lúc này vô cùng gấp gáp, lo lắng, đau lòng và có cả tia tức giận.
Có điều, Trần Minh Triết không đánh thức Bạch Diệp Chi mà ấn nhẹ lên chiếc cổ trắng nõn của cô, sau đó anh bế vợ mình lên và đi về phía cửa.
Khoảnh khắc này, anh chỉ có duy nhất một ý nghĩ đó là để Bạch Diệp Chi nghỉ ngơi thoải mái và mau chóng rời khỏi chỗ dơ bẩn này.
“Đứng lại...”
Vậy nhưng, ngay lúc Trần Minh Triết cất bước, anh nghe thấy một giọng nói lạnh lùng có pha chút tức giận trong đó.
Là giọng của Tả Xà.
Lúc này, Bạch Diệp Chi nằm trong vòng tay anh đang không ngừng run rẩy, mặt cô đỏ bừng, mồ hôi toàn thân tuôn như mưa, khi ấy, Trần Minh Triết đã biết được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895194/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.