Màn đêm đen thẫm buông xuống.
Dưới ánh trăng bàng bạc, Trần Minh Triết từ từ nằm xuống cạnh Bạch Diệp Chi.
Anh gối đầu vào cái gối mềm mại, khẽ khàng vỗ đôi vai gầy của Bạch Diệp Chi. Cô liền lao vào lòng anh.
Trần Minh Triết mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ vai Bạch Diệp Chi, thế rồi dường như cô mới thả lỏng hoàn toàn, khuôn mặt lờ mờ hiện lên nét vui sướng.
"Diệp Chi, em yên tâm đi, có anh ở đây, không có bất cứ ai có thể tổn thương em".
Rồi Trần Minh Triết chầm chậm nhắm mắt lại.
Cùng lúc đó, trong một căn biệt thự xa hoa ở Tân Thành.
Một người đàn ông trung niên cường tráng tựa người vào ghế sô pha kiểu Tây xa xỉ, đứng trước mặt hắn là một thanh niên hơi gầy gò, đó chính là Trịnh Mãnh.
"Anh Phi, em đã thông báo cho Mặt Sẹo, hắn ta đang trên đường rồi. Không biết muộn thế này rồi anh cho gọi em và Mặt Sẹo đến có chuyện gì quan trọng ạ?"
Đoàn Phi chậm rãi chỉ vào cái ghế bên cạnh: "Vừa nãy cậu Trần gọi cho tôi".
"Muộn thế này rồi mà cậu Trần còn gọi cho anh, chẳng lẽ Tân Thành sắp xảy ra chuyện gì lớn rồi ư?"
Trịnh Mãnh nhớ rõ ràng, lần trước cái chết của Tôn Bân khiến họ lo lắng suốt một khoảng thời gian dài, cuối cùng Bùi lão đại ở Thục Xuyên Dung Thành đã khiến họ an tâm.
"Cậu Trần nói đây chỉ là chuyện bé con con thôi, vô cùng đơn giản. Giờ tôi nghe ngóng được một tin tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895190/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.