Lúc ăn tối, chỉ có một mình Chu Minh Phượng làu bàu nói về các vấn đề trong việc tu sửa căn dinh thự. Ngoài chuyện này ra, bà ta còn bàn với Bạch Dũng Quang ngày chuyển đến đó và mời những ai.
Ba người khác chẳng ai nói gì. Hôm nay, Bạch Diệp Chi chạy đôn chạy đáo cả ngày, thêm nữa dạo này đêm nào cũng bị vần vò đến nửa đêm nên trông cô hơi mệt mỏi. Ăn cơm xong, cô chỉ nói mình mệt, muốn đi nghỉ sớm rồi chui tọt vào phòng.
Còn Chu Minh Phượng thì tự đi tìm vui một mình khi thấy hình như Bạch Dũng Quang không có ý định nói chuyện với bà ta.
Sau đó, trên bàn ăn chỉ còn lại Bạch Dũng Quang và Trần Minh Triết.
Bạch Dũng Quang lấy một bình rượu trắng có nồng độ cồn cao ở trong tủ rượu ra rồi mở nắp.
“Bố, lần trước bác sĩ đã nói bố không được uống rượu…”
“Không sao, bố uống một ít thôi, con uống với bố nhé… Bố có chút việc nhờ con giúp”.
Nghe thấy thế, Trần Minh Triết không nói gì nữa, mà nhận lấy chén rượu mà bố vợ đưa cho.
Nhưng Trần Minh Triết không ăn gì nữa, mà nhìn bố vợ mình lại ăn thêm một miếng thức ăn, sau đó nâng chén rượu lên cụng với anh, rồi một mình uống cạn.
“Minh Triết, con quen người trong giới xã hội đen ở Tân Thành à?”
Trần Minh Triết gật đầu.
Anh thấy không cần phải giấu giếm điều gì trước mặt bố vợ mình.
“Con tra giúp bố một số điện thoại nhé?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895154/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.