Cô thông minh đến mức nào, đương nhiên biết lý do vì sao Trần Minh Triết làm như vậy. Nhưng cô cũng hiểu tính cách của mẹ, bây giờ là vì trong lòng mẹ đang nghĩ đến căn biệt thự kia cho nên mới không nói ra những lời quá đáng, nhưng một khi cảm giác mới mẻ này qua đi thì sao đây?
Từ tối hôm qua đến giờ không biết vì sao, Bạch Diệp Chi vẫn luôn thấy rằng người đàn ông của mình, Trần Minh Triết không phải là tuýp đàn ông nên ở nhà nấu cơm quét sân giặt quần áo, anh phải mặc quần áo danh giá ngồi ở phòng làm việc sang trọng mà lật xem giấy tờ, xử lý mail gửi đến từ khắp nơi trên thế giới.
Cô dựa vào gối, ánh trăng rơi trên khuôn mặt, cô lại nhớ tới màn pháo bông xinh đẹp tối qua.
Đương nhiên cô biết pháo bông bắn khắp thành phố tối qua là vì mình, khúc dương cầm uyển chuyển du dương, khiến người nghe chìm đắm trong sự thanh cao kia, hệt như một hôn lễ trong mơ vậy, làm cho cô thấy rằng trong một giây kia cô chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này.
Cô không thể quên được lúc Trần Minh Triết mặc áo đuôi tôm tuyệt đẹp đứng trước mặt cô, sau đó thâm tình nói với cô câu "Vợ ơi, sinh nhật vui vẻ!" kia.
Bỗng dưng Bạch Diệp Chi thấy trước mắt có chút nhòe, sống mũi cay cay.
"Sao thế này? Diệp Chi..."
Ngay lúc này Trần Minh Triết đã đi đến trước mặt, nhẹ nhàng vuốt tóc Bạch Diệp Chi hỏi.
Bạch Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895150/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.