Bạch Dũng Quang ngồi bên cạnh, đặt tờ báo trong tay xuống, rồi nhìn Chu Minh Phượng đang ngồi quay lưng về phía mình.
Hồi còn trẻ, quả thật vì muốn tạo điều kiện tốt hơn cho gia đình này, mà ông ấy vô tâm với bà ta rất nhiều, đây cũng chính là nguyên nhân mà nhiều năm qua cho dù Chu Minh Phượng có làm gì nói gì, ông ấy cũng không can thiệp cũng không phản bác.
Đó là vì trong lòng ông ấy luôn cảm thấy mình đã mắc nợ người vợ này của mình.
“Lúc sinh con ra, mẹ phải mất một buổi chiều, bởi vì lúc đó bệnh viện không thể hỗ trợ việc sinh đẻ, khi đó mẹ đã thầm thề rằng, nhất định phải đào tạo con trở thành người xuất sắc, có thể kế thừa toàn bộ sản nghiệp mà bố con tích lũy được”.
“Mẹ nhớ buổi tối hôm đó khi con mới chào đời, vừa ra ngoài bác sĩ đã nói là con gái, thật ra mới đầu trong lòng mẹ vẫn hơi mất mát, bởi vì dù sao thì con gái cũng yếu hơn con trai về mấy phương diện này. Nhưng sau này khi con bắt đầu đi học, thành tích học tập luôn đứng trong top đầu, hồi nhỏ con luôn hỏi tại sao bố mẹ không thúc ép em gái, mà chỉ thúc ép con? Đó là vì con là chị cả trong nhà, con có nghĩa vụ và trách nhiệm, phải cố gắng để trau dồi bản thân trở nên lớn mạnh hơn. Mẹ đặt tên con là Diệp Chi cũng là vì muốn con thật sự có thể trở thành người vui vẻ hạnh phúc nhất trước giông bão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895138/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.