Nhìn bóng dáng mờ ảo đang dần lóe lên tia sáng chói mắt, Bạch Diệp Chi chỉ cảm thấy mình đang ở trong giấc mộng.
Trong giấc mộng, người đàn ông bình thường mà cô yêu sâu đậm đó như biến thành anh hùng cái thế, vượt ngàn năm ánh sáng để đến bên cô.
Lúc này, đôi mắt của Bạch Diệp Chi đã rưng rưng.
Trần Minh Triết bước đi rất chậm, thong thả đi tới cạnh Bạch Diệp Chi đang đứng đó nước mắt lưng tròng.
“Diệp Chi…”
Khi bước tới cạnh Bạch Diệp Chi, Trần Minh Triết khẽ ôm cô vào lòng, rồi thủ thỉ gọi tên cô.
“Minh Triết, sao anh lại ở đây?”
Nhìn người đàn ông thân quen nhưng lại hơi lạ lẫm trước mắt, một cảm giác mơ hồ khiến Bạch Diệp Chi cảm thấy không chân thực.
“Diệp Chi, anh luôn ở đây. Bây giờ, nơi này chỉ thuộc về chúng ta”.
Nói rồi, Trần Minh Triết dịu dàng khẽ hôn lên trán Bạch Diệp Chi.
Sàn nhà như thảm cỏ xanh lập tức mọc lên những bông hoa kiều diễm tươi thắm.
“Em đang nằm mơ sao?”
Bạch Diệp Chi nhìn người đàn ông đang nâng gương mặt mình lên, sau đó cất giọng hỏi một cách si mê.
Vì bây giờ, Trần Minh Triết vô cùng đẹp trai, khác hoàn toàn với hình ảnh mà cô thấy ở anh mỗi ngày. Cô nghĩ, chắc chỉ có trong giấc mơ thì mình mới có thể nhìn thấy người đàn ông này hoàn hảo đến vậy.
Trần Minh Triết nhẹ nhàng lắc đầu.
“Diệp Chi, xin lỗi em! Ba năm trước, anh không thể cho em một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895136/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.