“Bố, con đi nấu cơm đây....”
Lấy lại sổ hộ khẩu, Trần Minh Triết cũng không muốn dây dưa thêm nữa, anh nhanh chóng quay người trở về phòng, kiếm một chỗ khác, cất sổ đi rồi đi ra ngoài.
“Nấu cơm, cả ngày chỉ biết ăn ăn ăn... Trần Minh Triết, loại vô dụng nhà cậu! Tôi… nhìn thấy là bực mình, cậu cút đi cho tôi… cút ra ngoài...”
Trần Minh Triết vừa bước ra khỏi phòng, Chu Minh Phượng lập tức đi tới, giơ tay lên định cho Trần Minh Triết một cái bạt tai.
“Mẹ, mẹ đừng quá quắt!”
Trần Minh Triết giơ tay ra, nắm lấy tay của Chu Minh Phượng, sau đó bực bội lên tiếng.
Nếu không phải vì Bạch Diệp Chi, trong lòng anh còn nhận người này là mẹ vợ mình thì anh đã lật mặt từ lâu rồi.
“Quá quắt... Trần Minh Triết, cậu hại Diệp Chi nhà tôi còn chưa đủ thảm sao? Bây giờ, đến cả công ty nhà chúng tôi cũng mất rồi, tất cả chuyện này là do cậu gây ra, cậu còn kéo rách cả túi xách của tôi, đền, đền đi....”
“Mẹ, tối nay mẹ làm sao thế? Công ty xảy ra chuyện không liên quan gì tới Trần Minh Triết cả...”
“Con câm miệng!”
Bạch Diệp Chi vừa mới lên tiếng thì lại bị Chu Minh Phượng quát phải im lặng.
“Mẹ nói cho con biết Bạch Diệp Chi, tối nay con phải cho mẹ một thái độ rõ ràng, ngày mai, con có ly hôn hay không?”
Trần Minh Triết vừa định cất lời, Chu Minh Phượng nhanh chóng tóm lấy tay Trần Minh Triết rồi dùng hết sức đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895129/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.