“Đừng thế, cô ơi, nhỡ đâu người ta mua được biệt thự có vườn hoa thật thì sao?”
Cô nhân viên bán hàng tên Tiểu Mẫn vội vã nở một nụ cười chuyên nghiệp, có điều giọng điệu ăn nói nghe có vẻ khó chịu.
“Đúng thế, A Phượng à, Tiểu Mẫn nói đúng đó! Nếu như con rể bà muốn đi xem nhà có vườn thì cứ để, bà nói đúng chứ. Hơn nữa, nếu như con rể bà thực sự mua được nhà có vườn, đến lúc đó chúng ta phải tham quan một chút... Đúng rồi, cô nói này chàng trai, hay là cháu mua cho mẹ vợ một căn nhà có view đẹp nhất đi, là căn dinh thự luôn đó. Cô nghe nói hầm rượu rộng tới bốn, năm mươi mét vuông lận”.
Trần Minh Triết nhìn từng bộ mặt đang cười giễu cợt mình, anh chỉ bình tĩnh nở nụ cười: “Được thôi, cháu cũng cảm thấy căn dinh thự có góc nhìn đẹp nằm ở trung tâm cũng không tồi. Thật không giấu gì mấy cô, cháu đã mua mấy căn biệt thự có góc nhìn đẹp ở trung tâm cả rồi, đang trong quá trình lắp đặt trang thiết bị. Có lẽ lâu nhất là khoảng một tháng nữa. Đến khi ấy, nếu như mọi người muốn tới tham quan, cháu rất hoan nghênh...”
Nghe thấy lời của Trần Minh Triết, mấy người có mặt ở đó đều mắt chữ A mồm chữ O. Bọn họ đều kinh ngạc, ai nấy đều nhìn cậu con rể của Chu Minh Phượng đang đứng trước mặt, đồng thời quay qua nhìn nhau, sau đó người nào cũng phì cười một tiếng.
“Cậu ngậm miệng lại cho tôi!”
“Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895126/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.