Trong lúc Bạch Dũng Thắng gọi điện thoại, Quách Thái Phượng nhẹ nhàng lau khô nước mắt tủi thân của con trai mình.
"Mẹ, con đau quá..."
Trong lòng Bạch Liên Sơn kêu khóc oan ức, hơn nữa đây là lần thứ ba Trần Minh Triết đánh anh ta, có thể nói Bạch Liên Sơn cũng bị ám ảnh luôn rồi. Vả lại Bạch Liên Sơn bề ngoài thì nằm nhoài trong lòng mẹ mình làm nũng nhưng thật ra trong lòng đang nghĩ nhất định anh Bân phải tra tấn Trần Minh Triệt đến chết, sau đó giày vò chơi bời chị em Bạch Diệp Chi thu thành đĩa CD, anh ta còn phải học tập một phen...
"Sao lại không gọi được?"
Sắc mặt Bạch Dũng Thắng trầm xuống, tiếp tục gọi điện cho một người nữa.
Lần này là gọi cho Lưu Hằng.
Cũng vẫn không gọi được.
Lần này trong lòng Bạch Dũng Thắng lại càng sinh ra một dự cảm không lành.
Sao có thể? Cho dù điện thoại của anh Bân không gọi được, nhưng điện thoại của đàn em bên người anh ấy cũng phải gọi được chứ. Lúc này lại không gọi được cho Lưu Hằng, không lẽ thật sự xảy ra bất trắc gì rồi?
Vừa nghĩ tới điều đó Bạch Dũng Thắng vội vã lắc đầu nhưng không hiểu sao mồ hôi vẫn tuôn ướt đẫm cả áo ngoài.
"Ông ơi, thế nào rồi, có phải anh Bân mà ông nói cầm tiền của chúng ta chạy rồi không?"
Quách Thái Phượng vừa nhìn bộ dáng ông chồng mình thì tức giận hỏi.
Nếu thật như thế, Quách Thái Phượng thật muốn chửi thề. Đó là mười triệu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895124/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.