Dưới ánh đèn.
Bạch Dũng Quang đờ người ngồi ngay tại chỗ, mắt nhìn theo bóng dáng Trần Minh Triết khuất dần trong đêm tối.
Suốt ba năm qua, đây là lần đầu tiên Bạch Dũng Quang nhìn thẳng vào người con rể này như vậy.
Cũng là lần đầu tiên trong vòng mấy chục năm kể từ khi quay về Tân Thành, ông ấy lại tỏ ra căng thẳng hệt như gặp phải kẻ địch mạnh.
Thời trẻ, ông ấy là một người lính trinh sát xuất sắc, từng tham gia chiến đấu, chỉ vì một vài nguyên nhân đặc thù mà giải ngũ sớm, sau đó chuyển đến Yên Kinh, Hải Đô.
Ông ấy đã từng trải qua không ít chuyện, nhưng cho tới giờ, ông ấy cũng chưa từng kể những chuyện đó cho vợ hay con gái mình nghe, thậm chí ngay cả người nhà họ Bạch cũng không hề biết. Ông ấy chỉ muốn lưu giữ những trải nghiệm đó như những hồi ức quý giá của riêng mình, không muốn để lộ nó ra ngoài.
Cũng là vì hiện giờ, trong lòng đã có những thứ mà ông ấy nhận thấy bản thân muốn liều chết bảo vệ.
Đột nhiên thân thể căng cứng của ông ấy chậm rãi thả lỏng, nhìn ánh đèn trong căn phòng của Diệp Chi ở trên lầu sáng lên.
Lúc nhìn xuyên qua ô cửa sổ, thấy Trần Minh Triết đi tới bên cạnh con gái mình và đắp chăn cho con bé, ông ấy bỗng nhiên bật cười khe khẽ.
“Bố, bố nghĩ nhiều quá rồi, chắc hẳn trước kia bố cũng không phải người chịu thuận theo tự nhiên đúng không, vậy vì sao bố lại chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895105/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.