Trần Minh Triết nhìn Bạch Diệp Chi nước mắt ngắn nước mắt dài đi vào phòng, khó chịu trong lòng.
Trần Minh Triết theo sau Bạch Diệp Chi vào phòng.
"Hu hu hu..."
"Diệp Chi..."
Trần Minh Triết đi đến bên giường, vỗ nhè nhẹ lên vai Bạch Diệp Chi.
Bạch Diệp Chi xoay người ôm lấy eo Trần Minh Triết.
"Minh Triết, sao anh không nói gì, cái đồng hồ kia... vốn là của anh mà".
"Sao mẹ có thể như vậy chứ, như vậy chính là cướp trắng chứ còn gì nữa?"
Trần Minh Triết khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Bạch Diệp Chi: "Không sao, chỉ là một cái đồng hồ thôi mà? Dù sao mẹ cũng đưa bố đeo, bố hiện tại cũng là tầng lớp quản lý của công ty, mỗi ngày gặp gỡ nhiều người, đưa bố đeo cũng đúng. Anh cũng đâu có quen đeo đồng hồ..."
"Minh Triết, anh... mẹ coi thường anh như vậy, anh không hận mẹ chút nào sao?"
Nếu là trước kia, Bạch Diệp Chi đã không khó chịu như vậy.
Có lẽ vì cô đã biết Trần Minh Triết không giống như những gì mọi người biết, càng là vì anh đã thầm lặng mua cho mẹ mình căn biệt thự nổi bật ở Kim Vực Hương Giang mà bà ta tiện tay chỉ, cốt để cho người nhà cô được sống thoải mái.
Nhưng đổi lấy được cái gì...
"Không hận, dù sao cũng là mẹ của chúng ta mà, chỉ cần không quá đáng, thì anh sẽ không để tâm!"
"Minh Triết..."
"Diệp Chi, thật ra cũng không có gì to tát mà, chỉ là một chiếc đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895103/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.