Đến khi Trần Minh Triết về đến nhà, trong nhà vẫn không có ai.
Anh gọi cho Bạch Diệp Chi một cú điện thoại, Bạch Diệp Chi nói mấy người bọn họ sắp về, mọi việc đã xử lý xong rồi.
Trần Minh Triết vội vào nhà bếp, nấu chút cháo thịt trứng muối.
Vì anh biết lúc tối Bạch Diệp Chi vẫn chưa ăn cơm, anh không thể quên được dáng vẻ mệt mỏi khi ấy của Bạch Diệp Chi.
Lúc Trần Minh Triết nấu xong món cháo thịt nạc trứng muối thì cửa nhà mở ra.
Chu Minh Phượng dìu Bạch Tuyết vào trước.
Vừa vào cửa, Chu Minh Phượng đã quay thẳng về phía Trần Minh Triết rồi quát lớn: "Cậu mù hả? Còn không mau tới đỡ Tiểu Tuyết, đúng là chẳng có mắt nhìn. Nếu không phải là do đồ ăn hại là cậu, thì cả nhà chúng tôi có đến mức phải khổ sở giữa đêm không?"
Trần Minh Triết cũng không nhiều lời, anh biết rằng đứng trước mặt bà mẹ vợ không biết phân rõ phải trái này thì nói cái gì cũng không đúng.
Vì vậy anh quyết định chọn cách không nói không nghe.
"Cút sang một bên đi, tôi cũng không cần bàn tay dơ bẩn của anh đỡ tôi... Hừ, Trần Minh Triết, anh nhớ kỹ lấy cho tôi, món nợ này sớm muộn gì bà đây cũng tính sổ với anh!"
Nói xong cô ta ngồi xuống ghế sofa nhờ sự dìu đỡ của Chu Minh Phượng.
"Diệp Chi..."
Người đi vào theo sau là Bạch Diệp Chi với vẻ mặt mệt mỏi.
Lúc này gương mặt Bạch Diệp Chi vô cùng tiều tụy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895055/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.