“Bà đấy, tôi thấy con rể bà cũng không tệ đâu. Bà mau đi thăm ông Bạch đi, lần này ông Bạch có thể thoát khỏi nguy hiểm là nhờ có sự giúp đỡ của cậu bạn họ Trần đấy!”
Nói xong, Từ Hằng Tùng phất tay áo đi, quản lý cấp cao của bệnh viện vội vã đi theo ông ta.
Hoàng Quốc Đào đứng yên tại chỗ, giống như chưa kịp phản ứng lại.
Tại sao chuyện này lại như vậy?
Thằng vô dụng kia biết một số phương pháp chữa bệnh sao?
Sao lại thế được?
Đúng là buồn cười!
Lưu Trường Thanh mặc đồng phục cảnh sát đứng đó, mặt tái mét, bỗng dưng ông ta có cảm giác mình bị chơi xỏ.
Lúc này điện thoại của ông ta vang lên.
“Lưu Trường Thanh, mẹ nó cậu đang làm gì vậy? Suốt ngày rảnh rỗi không có gì làm thì ngồi im cho tôi, cậu đến bệnh viện quậy làm gì? Mẹ nó, cậu có biết vừa rồi đã đắc tội với ai không?”
“Còn nữa, cậu hay lắm. Người ta đã gọi điện thoại cho tôi rồi… Cậu còn nói nếu xảy ra chuyện gì, cậu sẽ bao hết, để tôi xem thử cậu xử lý thế nào!”
Mới vừa bắt máy đã mắng tới tấp.
“Không phải đâu mà anh rể, em…”
“Đừng gọi tôi là anh rể. Mẹ nó nhanh chân về đây không, cậu còn ngại là chưa đủ mất mặt à?”
“Dạ dạ, em về ngay ạ!”
Cúp máy, sắc mặt Lưu Trường Thanh càng khó chịu hơn.
“Ban nãy cậu báo cảnh sát à?”
Hoàng Quốc Đào ngơ ngác, sau đó nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895048/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.