Trong phòng phẫu thuật.
Bác sĩ đang làm cấp cứu khẩn cấp thấy Từ Hằng Tùng vào thì vội tránh ra.
Một bác sĩ trung niên đeo kính liền báo cáo.
"Viện trưởng, trước đây bệnh nhân bị mất máu quá nhiều nên dẫn đến tổn thương não, vừa nãy đột nhiên hít thở khó khăn, nhịp tim giảm nhanh chóng, e rằng..."
Một vị bác sĩ Đông y già đứng bên cạnh nói với vẻ mặt lo lắng: "Đúng vậy viện trưởng, vốn dĩ lúc đưa vào phòng đã hấp hối rồi, vừa nãy chỉ ổn định được một thời gian ngắn. Bây giờ... hầy, e là khó mà qua khỏi".
"Bác sĩ Phùng, lẽ nào..."
Người được gọi là ông Phùng này là bác sĩ Đông y đứng đầu nổi danh khắp Tân Thành của bệnh viện Nhân Dân. Thời trẻ đã rất nổi tiếng rồi, lần trước Đường Phong tới bệnh viện Nhân Dân Tân Thành cũng là do đích thân ông ấy tiếp đãi, hơn nữa vốn dĩ ông ấy và Đường Phong là bạn bè nhiều năm.
"Vừa nãy tôi đã dùng ngân châm châm vào huyệt để ổn định khí huyết toàn thân của bệnh nhân rồi, nhưng vết thương quá nghiêm trọng, vốn dĩ tình trạng cơ thể bệnh nhân cũng đã vô cùng tệ rồi".
Còn Trần Minh Triết thì từ đầu đến cuối vẫn yên lặng đứng một bên, thậm chí mấy vị bác sĩ chính còn hoàn toàn không chú ý đến việc anh xuất hiện trong phòng phẫu thuật.
"Không ổn rồi, nhịp tim của bệnh nhân lại bắt đầu giảm nữa rồi, hơn nữa hô hấp đã xuất hiện tình trạng ngưng trệ rồi!"
Bất chợt, một vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895046/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.