Hôm sau, trời vừa sáng.
Khi một tia nắng mai xuyên qua cửa sổ gương đáp lên gương mặt trắng hồng của Bạch Diệp Chi, thì cô chầm chậm mở mắt ra.
Cô xoa xoa trán hơi đau nhức rồi muốn ngồi dậy nhưng lại cảm thấy cơ thể mình không khỏe cho lắm.
Ngay lập tức, Bạch Diệp Chi nhớ ra gì đó, sau đó trợn tròn đôi mắt nhìn xung quanh.
Thấy mình đang ở nhà thì mới khẽ thở phào, cô nhanh chóng lật chăn nhìn bộ đồ mình hoàn chỉnh thì mới hoàn toàn yên tâm.
Sau khi chậm rãi ngồi dậy, Bạch Diệp Chi thấy chăn gối đã gấp gọn gàng ngăn nắp trên chiếc giường quân đội bên cạnh.
Tuy cửa vẫn đóng nhưng cô vẫn ngửi thấy được mùi thức ăn thơm phức bay từ bếp lên.
Bụng của Bạch Diệp Chi sôi ùng ục ngay.
Vừa nhớ tới chuyện tối qua là Bạch Diệp Chi đã thấy khiếp vía, nhưng cô biết rõ, giây phút cuối cùng, chính người đàn ông tầm thường trong mắt tất cả mọi người này đã xuất hiện và ôm cô vào lòng.
Bạch Diệp Chi vẫn luôn cắn răng chống cự, kiên cường đợi đến khi anh tới mới ngất đi.
Cô đứng dậy rồi liền vào phòng tắm, gột rửa sạch sẽ mùi rượu tối qua còn vương lại, đồng thời cũng rửa đi sạch những mệt mỏi.
Trong bếp.
Trần Minh Triết nghe tiếng nước chảy tí tách thì biết Bạch Diệp Chi đã dậy rồi.
Nhớ tới Bạch Diệp Chi đêm qua vẫn còn chịu tác dụng của thuốc thì trong lòng Trần Minh Triết lại tủm tỉm.
Ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895044/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.