Xuyên qua cửa xe, Bạch Diệp Chi nhìn từng đoạn đường từng góc phố quen thuộc lướt qua bên ngoài.
Phong cảnh hai bên đường, ánh mắt kinh ngạc cùng hâm mộ của mọi người, cả ánh nắng chiều rải từng tia sáng mỏng mảnh lướt qua gò má khiến Bạch Diệp Chi biết tất cả mọi chuyện đều là sự thật.
Suốt dọc đường về nhà, Bạch Diệp Chi không nói lời nào.
Đến tận khi tới con đường bên ngoài khu nhà của mình.
"Dừng xe...."
Giọng Bạch Diệp Chi có chút lạnh lẽo.
"Diệp Chi, sao vậy em?"
"Được rồi, anh mau đem xe đi trả đi. Xe đắt tiền như thế này nếu bị xước xát thì em cũng chẳng có tiền mà đền đâu..."
Cho dù sắc mặt Bạch Diệp Chi rất tệ, nhưng giọng nói vẫn rất dịu dàng.
"Chuyện này... Diệp Chi, ngày mai là kỉ niệm ba năm ngày cưới của chúng mình. Nếu như anh nói chiếc xe này là quà tặng em, em có tin không?"
Tin?
Bạch Diệp Chi quay sang nhìn Trần Minh Triết, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ giận dữ.
"Minh Triết, thật ra hôm nay anh làm thế em rất vui, thật sự rất rất vui. Nhưng chúng mình làm người thì giấy rách phải giữ lấy lề, chỉ cần chúng mình cố gắng, sau này chắc chắc mình cũng có thể mua được chiếc xe như thế này".
Vừa nói ra những lời này, Bạch Diệp Chi không nói thêm lời nào nữa, cô không muốn làm tổn thương Trần Minh Triết.
Cô hiểu rõ Trần Minh Triết là người có lòng tự trọng rất cao, cũng chính vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895037/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.