Lúc trở về trời đã khuya.
Trần Minh Triết cẩn thận mở cửa, sau đó như mọi khi thu dọn sạch sẽ phòng ốc, xong đâu đấy mới mở cửa vào phòng.
Ba năm qua, Trần Minh Triết đã quen ngủ trên giường đơn kiểu quân đội, giờ đột ngột bảo ra khách sạn ngủ anh thấy không quen.
Lúc mở cửa ra, Trần Minh Triết thấy vợ mặc váy ngủ trắng, ngồi chỗ bàn trang điểm đọc tài liệu.
Hơn nữa dường như đang cau mày, vẻ mặt mệt mỏi.
"Diệp Chi, anh về rồi..."
Bạch Diệp Chi quay đầu nhìn Trần Minh Triết, chậm rãi gật đầu.
Sau đó, cô tiếp tục say sưa xem tài liệu.
"Cơm tối em để dành cho anh trên bàn, anh lại ăn đi".
Vốn Trần Minh Triết định nói là mình ăn rồi, nhưng thấy trên bàn là cà men cơm màu đỏ mà Bạch Diệp Chi hay dùng mang cơm trưa đi làm.
Lòng Trần Minh Triết đột nhiên ấm áp, bèn nuốt những lời định nói vào lòng, cầm lấy cà mèn cơm ăn lấy ăn để.
Bạch Diệp Chi ngừng xem tài liệu, ngoái đầu lặng im nhìn Trần Minh Triết ăn như hổ đói, khẽ thở dài.
Cô không biết chàng trai đang ngấu nghiến thức ăn nhìn chằm chằm vào tấm lưng mềm mại của cô dưới ánh đèn, ánh mắt đầy đau khổ.
"Anh ăn xong rồi ngủ trước đi".
Trần Minh Triết ừ một tiếng, đối với chuyện công việc của cô, anh chưa từng hỏi, Bạch Diệp Chi cũng chưa từng kể.
Kết hôn ba năm, Trần Minh Triết chưa hề vượt quá ranh giới.
Sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895035/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.