“Anh…”
Bạch Dũng Quang cau mày.
“Minh Triết, sao con nói chai Pétrus mà Tiểu Phương tặng cho bố là giả? Ăn có thể ăn bậy nhưng không được nói bừa đâu!”
Rõ ràng, Bạch Dũng Quang không vui khi nghe thấy những lời này. Quà tặng to hay nhỏ không phải là vấn đề, nhưng nếu tặng rượu giả thì nó lại là vấn đề liên quan đến nhân phẩm của người tặng. Phương Thế Hoa đâu phải dạng tầm thường, nếu thật sự tặng rượu giả, lại là hàng giả mạo rượu cao cấp, vậy có thể nói chính là chơi mình.
Trần Minh Triết nhìn mẹ vợ mặt ủ mày chau, rồi lại nhìn vẻ mặt cau có của vợ, vội lắc đầu nói: “Bỏ đi, xem ra chủ tịch Phương có ý tốt nhưng mua nhầm phải hàng giả. Bỏ qua chuyện này đi, đừng làm bố mất hứng”.
Vừa nói, anh vừa nhấc chai rượu bên cạnh, muốn rót một ly cho bố vợ.
Nhưng, sắc mặt của của Bạch Dũng Quang ngày càng u ám.
“Minh Triết, sao có thể bỏ qua như vậy chứ? Nếu con đã khẳng định chai Pétrus này là giả thì phải làm cho ra lẽ chứ”.
Mặc dù bình thường ông ấy chẳng coi trọng gì đứa con rể rẻ mạt này, bởi vì Trần Minh Triết như kẻ vô hình trong gia đình.
Nhưng lần này, ông ấy cũng phải thận trọng. Dù sao thì Phương Thế Hoa cũng là một thanh niên khá, lại là sếp của Bạch Diệp Chi và còn là cậu ấm của nhà họ Phương, là một tinh anh nước ngoài về, tương lai đầy hứa hẹn. Ông ấy còn có ý định gả con gái thứ là Bạch Tuyết cho Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/150050/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.