Trần Minh Triết hơi nhíu mày cười gượng: "Đúng vậy, nhưng anh đã quên hết đám người đó từ lâu rồi".
"Haiz, anh, vốn dĩ chúng ta đã là người mang nhiều chuyện thị phi rồi, sao có thể thoát khỏi vũng bùn được chứ? Món nợ năm đó, sớm muộn gì cũng phải tính cho rõ ràng lại thôi".
Trần Minh Triết trầm ngâm mãi chẳng nói gì.
"Về đi, sau này đừng tới Tân Thành nữa, nếu có chuyện anh sẽ gọi điện cho cậu".
Vừa nói, anh vừa nhìn điện thoại, đã trưa rồi.
Hôm nay là thứ bảy, buổi trưa anh phải về nhà nấu ăn.
"Được rồi, cứ vậy nhé. Anh còn phải về nhà nấu ăn trưa nên anh về trước đây, em xin lỗi bên Thẩm Vinh Hoa giúp anh nhé".
Nói xong thì Trần Minh Triết quay người ra khỏi biệt thự.
"Này... anh..."
Vương Dã đuổi theo ra ngoài, biết đại ca của mình đã hạ quyết tâm thì không nói thêm gì nữa mà dùng ánh mắt ra hiệu với A Báo đứng cách đó không xa. A Báo lập tức đuổi theo, mở cửa xe cho anh.
Còn Thẩm Vinh Hoa đứng bên cạnh thấy cảnh tượng này thì tưởng rằng mình làm sai gì nên vội vàng đuổi theo.
"Cậu Vương, cậu Trần thế này là..."
Thẩm Vinh Hoa thầm nghĩ mình đâu có làm sai gì, lẽ nào vậy mà đã đắc tội với ông lớn ẩn thân này rồi sao?
"Được rồi, không có chuyện gì đâu. Anh tôi có chuyện riêng nên về nhà trước rồi".
"Ồ, cậu Vương, tôi đã cho người làm một bữa trưa đơn giản rồi, hay là..."
Vương Dã nhìn chiếc BMW khuất bóng thì chầm chậm lắc đầu: "Chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/150046/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.